Món ngon ngày Tết ở miền Tây: Giòn rụm, béo ngậy, thức quà ‘gọi về’ cả trời tuổi thơ!
Dù được làm từ những nguyên liệu dân dã, “cây nhà lá vườn”, món bánh kẹp cuốn giản dị này vẫn khiến bao người con miền Tây thổn thức, mong chờ đến Tết để được nhâm nhi hương vị thân quen của tuổi thơ.
Nhắc đến bánh kẹp, hay còn gọi là bánh kẹp cuốn, người miền Tây như thấy cả một trời kỷ niệm ùa về. Từng là món ăn phổ biến đến mức nhà nào cũng có, giờ đây bánh kẹp ít xuất hiện hơn, nhưng may mắn thay, ở nhiều nơi, bà con vẫn miệt mài giữ lửa nghề, duy trì món bánh truyền thống này, đặc biệt là vào những dịp lễ, Tết quan trọng.
Anh Đỗ Văn Tình (biệt danh Út Tình, sinh năm 1994, xã Đông Hòa, An Giang) chia sẻ, bí quyết tạo nên món bánh kẹp miền Tây là sự hòa quyện của bột gạo, bột mì, trứng, nước cốt dừa và đường, đôi khi thêm chút mè rang thơm lừng. Mỗi khi Tết đến, hay nhà có hỷ sự, giỗ chạp, cả gia đình anh lại quây quần bên bếp lửa, cùng nhau đổ bánh, vừa hàn huyên vừa thưởng thức thức quà đặc biệt này.
Nghe có vẻ đơn giản, nhưng để ra lò mẻ bánh kẹp ngon đúng điệu, người làm phải vô cùng tỉ mỉ và khéo léo. Trứng gà được đánh bông lên đến khi tơi mịn, sau đó đường từ từ được thêm vào, tiếp tục đánh cho tan đều. Nước cốt dừa thơm lừng sẽ được nhồi cùng bột, rồi hỗn hợp trứng đường được đổ vào. Công đoạn nhồi bột yêu cầu sự kiên nhẫn và đều tay để đảm bảo hỗn hợp sánh mịn, không vón cục. Cuối cùng, chút mè rang vàng ươm được thêm vào, không chỉ giúp bánh dậy mùi thơm nức mũi mà còn tăng thêm phần hấp dẫn cho món ăn.
Anh Tình bật mí: “Tỷ lệ pha chế nguyên liệu phải chuẩn xác từng li, từng tí để bột không bị cứng hay khô, mà phải đạt được độ ngọt, độ béo vừa vặn. Quan trọng nhất là công đoạn đánh bột, phải đánh thật đều tay để đường tan hết, nếu không, mẻ bánh sẽ khó lòng đạt chuẩn”.
Khi bột đã hoàn hảo, đến lượt công đoạn “đỉnh cao” nhất: nướng và cuộn bánh. Bánh kẹp được nướng trên khuôn chuyên dụng, thường là hai miếng kim loại hình tròn, vuông hoặc chữ nhật, có tay cầm để kẹp chặt. Người làm bánh phải nhanh tay đổ lượng bột vừa đủ vào khuôn, kẹp lại và canh lửa thật chuẩn. Chỉ một chút lơ là, bánh có thể bị cháy khét hoặc ngược lại, chưa chín tới sẽ mất đi độ giòn rụm trứ danh.
Bánh vừa chín tới, tấm bánh mỏng manh được khéo léo gỡ ra, trải lên mâm rồi ngay lập tức được cuộn tròn lại. Đây là cuộc đua với thời gian, bởi nếu chậm tay một chút thôi, bánh sẽ khô và giòn lại, không thể cuộn được nữa. Tùy theo sở thích, bánh có thể được cuộn thành hình ống, hình phễu, hình tam giác độc đáo hoặc giữ nguyên dáng ban đầu.
Anh Út Tình nhấn mạnh: “Từ khâu nướng bánh canh lửa sao cho vàng đều, đến khâu cuộn bánh phải nhanh thoăn thoắt trước khi bánh kịp cứng lại, mỗi bước đều quan trọng như nhau. Bánh kẹp ngon phải thật mỏng, cuộn đều tay, có màu vàng óng đẹp mắt, cầm trên tay cảm giác nhẹ bẫng, và khi thưởng thức thì giòn tan, béo ngậy mà không hề ngấy hay quá ngọt”.
Đối với chàng trai An Giang này, món bánh kẹp không chỉ là một thức quà, mà còn là cả một bầu trời ký ức. “Hồi xưa, làm gì có nhiều bánh kẹo như bây giờ. Cứ đến Tết là nhà nào ở miền Tây cũng hì hụi đổ bánh kẹp. Ghé nhà nào chơi cũng được mời đĩa bánh thơm lừng. Mỗi nhà một hương vị riêng, người thích béo hơn, người thích ngọt hơn, rồi lại ngồi chia sẻ bí quyết cho nhau rôm rả. Riêng nhà mình, cứ Tết đến là mẹ và mấy chị em lại đổ bánh kẹp, vừa ăn vừa mang đi biếu, còn dành riêng để đãi khách quý ghé thăm dịp đầu năm”, anh Tình bồi hồi nhớ lại.
Vậy nên, nếu có dịp về miền Tây vào những ngày Tết, đừng quên tìm và thưởng thức món bánh kẹp giòn tan, béo ngậy này nhé. Chắc chắn bạn sẽ hiểu vì sao nó lại trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức và mâm cỗ ngày Tết của bao người con đất phương Nam!

