Ít ai ngờ, “người gác đền” thép của U23 Việt Nam, thủ môn Cao Văn Bình, từng là một tiền đạo khét tiếng. Về thăm quê nhà Nghệ An, bố của Cao Văn Bình đã hé lộ những câu chuyện chưa từng kể về bước ngoặt định mệnh, và khoảnh khắc cả làng vỡ òa trong chiến thắng lịch sử tại U23 châu Á 2026.
Từ “Sát thủ vòng cấm” đến “Người gác đền” vạn người mê
Sau thành công rực rỡ của U23 Việt Nam tại U23 châu Á 2026, chúng tôi đã có chuyến “đột nhập” vào căn nhà nhỏ đơn sơ tại Nghệ An, nơi nuôi dưỡng một trong những thủ thành triển vọng nhất bóng đá Việt Nam: Cao Văn Bình. Và tại đây, những câu chuyện đầy cảm xúc từ người bố xứ Nghệ đã phơi bày hành trình từ một cậu bé chuyên đá tiền đạo trở thành “người hùng” trong khung gỗ.

Bố của thủ môn Cao Văn Bình vừa xúc động, vừa tự hào khi nhắc về con trai.
Tiếp đón chúng tôi, ông Cao Văn Vinh – bố của Cao Văn Bình – không giấu nổi niềm tự hào khi nhắc về cậu con trai. Ông Vinh bật mí một bí mật động trời: khởi điểm của Văn Bình không phải là đứng giữa hai cột dọc mà là… “sát thủ vòng cấm”!
“Hồi lớp 4, lớp 5, nó đá tiền đạo cừ lắm, chuyên đi ghi bàn cho các giải nhi đồng ở huyện, ở tỉnh,” ông Vinh hồi tưởng đầy tự hào. Thế nhưng, đời mà, ai biết chữ ngờ! Bước ngoặt đến khi Bình tròn 10 tuổi và trúng tuyển vào lò đào tạo trẻ. Nhờ chiều cao vượt trội, đôi mắt tinh anh và phản xạ nhanh nhẹn, các thầy đã “chỉ điểm” cậu vào vị trí thủ môn. Kể từ đó, một “người gác đền” bản lĩnh, đầy chất thép được hình thành, gắn liền với những danh hiệu xuất sắc nhất từ lứa U12, U13 quốc gia. Ai bảo tiền đạo không thể hóa thủ môn siêu đẳng chứ?
“Thủ lĩnh” trên sân, “Con ngoan” ở nhà: Một Cao Văn Bình “độc lạ Bình Dương”!
Trong mắt ông Vinh, Văn Bình là một sự đối lập thú vị đến khó tin. Nếu trên sân cỏ, người ta thấy một thủ môn hoạt bát, chỉ huy hàng phòng ngự đầy quyết đoán, thét ra lửa như một thủ lĩnh thực thụ, thì khi trút bỏ bộ quần áo số, Bình lại “biến hình” thành một cậu thanh niên hiền lành đến mức… ít nói, đúng kiểu “hotboy nhà bên” mà hội chị em vẫn mê mẩn.
“Về nhà, không ai bảo Bình là dân thể thao đâu. Nó hiền quá,” ông Vinh chia sẻ đầy xúc động. “Tôi chẳng bao giờ phải đụng tay vào việc gì, từ nấu cơm, giặt giũ đến phơi đồ, rửa bát, nó làm hết. Thấy con đi thi đấu vất vả, tôi bảo nghỉ ngơi đi nhưng nó cứ tự nguyện làm, không nề hà việc gì.”
Hình ảnh chàng thủ môn cao lớn của đội tuyển U23 Việt Nam xuất hiện tại sạp hoa quả nhỏ nơi góc chợ đã trở thành một nét vẽ đẹp lạ lùng trong mắt người dân Diễn Châu. Giữa tiếng ồn ã của buổi chợ sớm, người ta không thấy một ngôi sao U23 với những pha cứu thua xuất thần, mà chỉ thấy một “thằng Bình” hiền lành và cần mẫn, phụ giúp mẹ từng li từng tí. Đố ai tìm được chàng cầu thủ nào lại “đáng yêu” thế này!



Chàng thủ môn U23 Việt Nam vẫn cần mẫn phụ giúp mẹ tại sạp hoa quả.

Những dấu ấn trong sự nghiệp của Văn Bình được trao trang trọng trong căn nhà nhỏ.
Đêm trắng cùng làng xóm và chiến thắng vỡ òa
Kể về trận tranh hạng Ba đầy kịch tính với U23 Hàn Quốc vừa qua, giọng ông Vinh vẫn còn run vì xúc động. Phải đến sát giờ thi đấu, gia đình mới biết Bình được bắt chính. Cả xóm khi ấy như mở hội, mọi người gác lại công việc, tập trung trước màn hình tivi để cổ vũ cho “con em làng mình”.
“Đến trận tranh hạng Ba, nói thật là gia đình và làng xóm không ai nghĩ con sẽ được ra sân đâu. Đến mãi hơn 8 giờ tối, khi đội hình chính thức được công bố, tôi mới biết con mình sẽ bắt chính trận này. Cảm xúc lúc đó rất khó tả vừa rất vui, vừa có chút run sợ. Run không phải vì lo cho mình, mà là hồi hộp và lo cho con,” ông Vinh thuật lại, giọng đầy cảm xúc như đang bình luận trực tiếp trận đấu.
“Nhưng rồi tôi lại tự trấn an mình. Trước đây con cũng đã kinh qua nhiều giải đấu, tính cách lại rất dũng cảm nên tôi tin con sẽ tự tin. Khi phát hiện con ra sân, tôi báo cho bà con lối xóm. Mọi người tập trung lại xem đông lắm. Cảm xúc thực sự không thể tưởng tượng nổi, quá hồi hộp! Đến những phút cuối cùng, khi tỉ số hoà mà Đình Bắc là người chủ chốt trong đội hình lại ra sân. Lúc đó, tôi chỉ mong giữ hòa được 90 phút vì Hàn Quốc ép sân quá mạnh. Bình và đồng đội đã nỗ lực hết sức để giữ sạch mảnh lưới. Khi bước vào loạt sút luân lưu, gia đình và làng xóm vẫn rất tự tin vì Bình thường ngày bắt penalty và phản xạ rất tốt. Khi chiến thắng, cảm xúc thật sự sung sướng không lời nào tả nổi!” bố Văn Bình vẫn còn lâng lâng cảm xúc khi kể lại. Khoảnh khắc ấy, cả làng Diễn Châu vỡ òa! Một đêm trắng không ngủ, một chiến thắng lịch sử, một niềm tự hào mang tên Cao Văn Bình!



Những chiếc huy chương, danh hiệu, bằng khen là minh chứng cho sự nỗ lực và tài năng của thủ môn trẻ.

