Mỗi sáng tinh mơ, khi Sài Gòn còn chìm trong giấc ngủ, Nguyễn Đạt đã lên đường. Chàng nhiếp ảnh gia 26 tuổi này có một cuộc hẹn đặc biệt với mặt trời, để bắt trọn những khoảnh khắc bình minh và hoàng hôn đầy mê hoặc trên các cây cầu lịch sử của thành phố.
Cuộc săn đuổi bình minh: Khi mặt trời “cháy” trên cầu Ba Son
Suốt 12 tháng qua, Nguyễn Đạt đều đặn ba buổi mỗi tuần, dậy từ 4h30 sáng. Anh chàng băng qua những con đường còn ngái ngủ, hít hà mùi sương đêm vương vấn để kịp đón mặt trời nhô lên trên cầu Ba Son, TP.HCM. Chàng trai 26 tuổi này sinh ra và lớn lên tại phường Hiệp Bình, nhưng lại chọn trung tâm thành phố, với những cây cầu khoáng đạt như Ba Son, Khánh Hội hay Calmette, làm “sân chơi” cho đam mê nhiếp ảnh của mình.
Mỗi mùa, chiếc đồng hồ báo thức lại “nhảy số” theo nhịp điệu của mặt trời: hôm thì 4h30 đã vọt ra khỏi nhà, hôm thì 5h mới khoan thai bước đi. Chuyện “trúng mánh” với bình minh cũng hên xui như chơi xổ số vậy: có ngày mây mù giăng lối, có hôm trời xanh ngắt không một gợn mây. Nhưng Sài Gòn lúc tinh mơ lại có một vẻ đẹp rất khác, trầm lắng và thơ mộng đến lạ. Nơi đây, anh gặp những người tập thể dục sớm, những lao động bắt đầu ca làm, cả những cụ già vô gia cư thức dậy dưới chân cầu, cùng anh ngắm trời hửng đỏ. Dần dà, việc dậy sớm, săn ảnh bầu trời, nhâm nhi cà phê cùng bạn bè trước khi đi làm đã trở thành một nhịp sinh hoạt không thể thiếu.
Đạt nhớ như in buổi sáng tháng 6/2025, khi cả bầu trời bị mây phủ kín và đỏ rực như một “biển lửa” khổng lồ. Khoảnh khắc ấy, anh khẳng định, chỉ xuất hiện đúng một lần trong toàn bộ hành trình “săn” bình minh của mình. Một bữa tiệc ánh sáng mà không ai muốn bỏ lỡ!
Hoàng hôn lãng mạn: Sài Gòn đa sắc dưới ánh chiều
Nếu bình minh rèn cho Đạt tính kỷ luật thép, thì hoàng hôn lại là khoảng lặng diệu kỳ để anh ngắm nhìn thành phố từ một góc độ hoàn toàn khác. Dưới ánh nắng chiều tà, TP.HCM hiện lên rõ nét dáng hình của một đô thị sông nước, với dòng sông Sài Gòn uốn lượn mềm mại ôm lấy những tòa nhà cao chọc trời. Đó là bức tranh vừa hiện đại, vừa lãng mạn mà ít ai để ý.
Sau gần một năm gắn bó với ống kính, Đạt không còn chỉ mê mẩn ngắm bầu trời. Anh bắt đầu tìm kiếm những tiền cảnh độc đáo: một bụi hoa ven đường, vũng nước nhỏ phản chiếu hình ảnh Landmark 81 sừng sững, hay nhịp cầu Ba Son vắt ngang sông như một dải lụa. Anh đến sớm hơn giờ mặt trời lặn, quan sát mây, thử đủ mọi góc máy, kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc ánh nắng cuối ngày chạm vào từng góc phố. Những chuyến lang thang “săn” ảnh giờ đây đã trở thành một phần máu thịt, một nhịp thở, không chỉ giúp anh ghi lại vẻ đẹp thành phố mà còn mang đến cơ hội gặp gỡ, kết nối những người bạn cùng chung đam mê.

